+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Đề tài: Học thế nào?

  1. #1
    Moderator
    Tham gia
    Sat Jan 2009
    Bài
    1,260
    Thanks
    105
    Thanked 275 Times in 217 Posts

    Default Học thế nào?

    Giải quyết xong (nhưng chưa ổn) việc học làm gì.
    Vấn đề cần đặt ra tiếp theo là học thế nào?
    Vừa xem lại chương trình đào tạo mới của ngành mình, thấy choáng váng vì ngoài một loạt các môn được gọi là cơ sở như máy điện, lý thuyết mạch, đo lường, PLC, truyền động điện... thì các môn chuyên môn cũng nhiều vô kể. Tổng cộng có đến 150 TC so với khoảng 120 của các ngành khác.
    Số lượng đã kinh khủng, nội dung còn kinh khủng hơn, các môn theo hướng TBD ứng dụng trong các lĩnh vực có đến hàng chục, rồi còn các hướng CC Điện, ... dạy cũng chưa biết xoay thế nào, chưa nói đến học.
    Vậy với một chương trình học như vậy, biết xoay sở thế nào cho hợp lẽ?

  2. #2
    Thất tinh ác ma ductt47's Avatar
    Tham gia
    Wed Feb 2009
    Bạn đang xài vB
    ngõ.nhỏ_phố.nhỏ:nhà F ở đó!
    Bài
    280
    Thanks
    9
    Thanked 35 Times in 23 Posts

    Default

    liệu có tách ra làm 2 lớp được không thầy nhỉ?
    1 lớp: hệ thống+cung cấp điện
    1 lớp: điện tử+tự động hóa
    ductt47@gmail.com
    0974398896

    "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia,
    nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh,
    nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn"
    Thân Nhân Trung

  3. #3
    Thất tinh ác ma linh's Avatar
    Tham gia
    Sat Jan 2009
    Bài
    280
    Thanks
    43
    Thanked 35 Times in 25 Posts

    Default

    Sắp tới chuyển sang chế độ học theo tín chỉ, thì có lẽ nên chia ra nhiều hướng lựa chọn nếu ko muốn cắt giảm. ví dụ với 10 môn có thể chia ra 2 hay 3 hướng đào tạo mà trong đó với mỗi lựa chọn sv chỉ cần kiếm đủ tín chỉ của 7/10 hoặc 6/10 số môn là tốt nghiệp. Như vậy sẽ vừa đỡ gánh nặng cho sv mà học cũng tập trung và chất lượng hơn.
    Nói chuyện không hợp, nửa câu là nhiều.
    Tri kỷ uống rượu, như gặp lại cố nhân ...

  4. #4
    biendt - TBĐ47
    Tham gia
    Fri Feb 2009
    Bạn đang xài vB
    Gõ bàn phím, đeo tai nghe
    Bài
    446
    Thanks
    30
    Thanked 73 Times in 46 Posts

    Default

    Em nghĩ học tín chỉ cũng có cái hay! Các giảng viên đang dậy phương pháp cũ bây giờ phải có cách dậy khác! Nhưng mà làm thế sẽ làm cho sinh viên chủ động hơn.
    Bây giờ em thấy các môn cũng nặng rồi mà tăng lên nữa chắc là sinhv iên không chịu đựoc.Theo ý kiến anh linh thì chia ra như thế là hợp lý. Ai về phần điều khiển thì chuyên điều khiển còn ai cung cấp thì chuyên về cung cấp!
    Làm gì cho hết kiếp nạn!

  5. #5
    Moderator
    Tham gia
    Sat Jan 2009
    Bài
    1,260
    Thanks
    105
    Thanked 275 Times in 217 Posts

    Default

    Tín chỉ không tăng số lượng môn và giờ giảng, nhưng chuyển quyền chủ động quá trình học cho SV, công việc của GV cũng rõ ràng hơn.
    Một ĐVHT trước kia chỉ bao gồm 15T lý thuyết, bây giờ không chỉ là lý thuyết, mà còn bài tập, thí nghiệm, thực hành, seminar. Nếu giữ nguyên số tiết thì có nghĩa là thời gian trên lớp sẽ giảm đi 1/3 đến 1/2 mà kiến thức vẫn thế. GV sẽ phải đổi mới cách diễn đạt để tăng tốc độ truyền đạt, việc trình bày dẫn dắt trên bảng và viết, đọc bài giảng trên lớp sẽ bị triệt tiêu. Thay vào đó là các nội dung chuẩn bị sẵn, tài liệu phát sẵn và giáo trình tự đọc.
    Tóm lại, SV ít bị nhồi nhét hơn nhưng sẽ phải tự nuốt. Kiến thức học ít uyên bác hơn nhưng vào đầu nhiều hơn.
    thay đổi nội dung bởi: nghia, 10-05-2009 lúc 03:24 AM

  6. #6
    Moderator
    Tham gia
    Sat Jan 2009
    Bài
    1,260
    Thanks
    105
    Thanked 275 Times in 217 Posts

    Default

    Việc phân chia các chuyên nghành hẹp là việc chắc chắn sẽ phải làm. Nhưng không có nghĩa là mỗi nhóm chỉ học phần của mình. Mà tương tự như phân ban ở PTTH, SV sẽ thiên hơn về một hướng. Cụ thể là như sau:
    - SV sẽ phải học các khối kiến thức bắc buộc: Cơ bản, cơ sở, cơ sở ngành. Trong đó, khối kiến thức cơ sở ngành sẽ là toàn bộ những nền tảng của ngành TBD. Nó sẽ bao gồm những kiến thức cơ bản về TBĐ và HTĐ. Trên cơ sở này, KS ra trường sẽ có khả năng suy luận, tự vận động để tiếp cận với công việc.
    - Khối kiến thức tuỳ chọn: SV sẽ học các kiến thức chi tiết hơn về một trong các hướng, có thể là TBĐ GT, TBD trong XNCN, CCĐ dân dụng và CCĐ giao thông.

    Như vậy, SV có định hướng rõ ràng hơn về công việc mình đang làm, đồng thời vẫn có khả năng tư duy, vận động, độc lập, thay vì tư duy cứng nhắc như bậc trung cấp chuyên nghiệp hoặc cao đẳng.
    Như vậy, khối lượng kiến thức sẽ giảm đi, đồng thời sv sẽ chuyên hơn về một hướng. Tức là có khả năng áp dụng kiến thức cơ sở vào một lĩnh vực cụ thể. Điều mà trước kia chỉ có SV NCKH hoặc SV đã tốt nghiệp và đi làm mới có được.
    Vấn đề là số lượng SV không đủ lớn để tách 1 lớp thành 3. Do vậy, hoặc SV phải tự điều tiết theo 1 trong 3 hướng, hoặc BM sẽ phải luân phiên tổ chức các lớp theo mỗi hướng.
    Cách tốt nhất vẫn là làm sao có thể mở đồng thời cả 3 lớp!

  7. #7
    Moderators
    Tham gia
    Sun Apr 2009
    Bài
    226
    Thanks
    59
    Thanked 51 Times in 33 Posts

    Default

    Để thêm vào mục học như thế nào?Tuy không đúng luồng của thầy và của các anh (nói về chương trình học).Nhưng em thấy bài viết này có chút ý nghĩa.

    Học để biết hay học để làm!




    Trong tiềm thức chúng ta đã luôn có một ý nghĩ rằng “học là để biết”. Chính vì thế mà sinh viên Việt Nam luôn được coi là biết rất nhiều. Cái gì chúng ta cũng đọc, cũng quan tâm. Nhưng chúng ta không thật sự đi sâu vào một lĩnh vực, một vấn đề nào.Thế nên nếu hỏi thật cặn kẽ thì hóa ra ta lại chẳng biết gì. Đương nhiên không phải tất cả các bạn sinh viên đều như vậy. Những bạn mong muốn tìm hiểu sâu về vấn đề mình quan tâm, đã không biết thì thôi, đã biết thì phải hiểu thật cặn kẽ thì thường sẽ thành công trong sự nghiệp sau này. Ví như các cụ đã bảo: Một nghề thì sống đống nghề thì chết. Hay cũng giống như việc bạn nhìn thấy người ta cắt kim cương. Kim cương là một vật thể siêu cứng, không một thứ kim loại nào có thể cắt được kim cương. Vậy người ta làm cách nào để cắt được. Rất đơn giản, người ta dùng tia laze, tia laze chính là một đại diện cho sự tập trung, và thử hỏi nếu chùm tia laze đó không tập trung vào một điểm thì liệu nó có cắt được kim cương không.Việc học cũng vậy, nếu học dàn trải, học để biết thật nhiều thì hiệu quả sẽ không cao.Tôi không phản đối việc học để lấy kiến thức. Học để mưu cầu kiến thức là một điều hết sức hoan nghênh. Nó giúp cho bạn trở nên uyên bác, hiểu biết hơn. Nhưng liệu học để biết đã đủ hay chưa. Ngày xưa chưa có Internet chưa có công cụ tìm kiếm google thì người biết nhiều sẽ rất có lợi ích. Học không chỉ để biết, học còn để hiểu và quan trọng hơn là học để làm và làm chuyên nghiệp.
    Ngày nay đang là thời đại công nghệ thông tin, khi mà lượng thông tin là bình đẳng với nhau. Ta có thể ngồi ở nhà để tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến một vấn đề nào đó ta quan tâm.Ta có thể giao tiếp với những chuyên gia cách chúng ta hàng ngàn cây số. Ta có thể tiếp cận lượng kiến thức khổng lồ trên mạng. Khi đó điều gì sẽ xảy ra. Liệu trí nhớ của ta có thể hơn được một công cụ tìm kiếm như Google. Khi mà lượng thông tin được tiếp cận một cách dễ dàng thì chúng không còn tạo nên sự cạnh tranh nữa. Con người không thể hơn nhau bởi thông tin và kiến thức họ biết nữa, họ chỉ có thể hơn nhau bởi kỹ năng tra cứu thông tin mà thôi.
    Một điều nữa mà chúng ta phải công nhận rằng, xã hội không dùng được kiến thức trong đầu chúng ta, chỉ khi nào ta biến kiến thức đó thành sản phẩm dùng được thì khi đó kiến thức mới thực sự có giá trị. Nhiều người khoe rằng ta rất giỏi, ta biết rất nhiều, ta sẽ làm thay đổi cả thế giới. Nhưng chỉ khi nào chúng ta đem áp dụng những kiến thức đó vào trong thực tế cuộc sống hay trong công việc của chúng ta thì ta mới thấy được giá trị thực sự của nó. Chúng ta cũng thấy rằng trong xã hội có nhiều người rất có tiềm năng, nhưng xã hội không cần tiềm năng mà cần những người làm được việc. Tiềm năng mà không được phát huy đúng lúc, đúng chỗ thì cũng sẽ bị phí phạm. Một hành động còn hơn một đống lời bàn, một hành động bằng mười suy nghĩ.
    Vậy điều quan trọng nhất để tạo nên lợi thế cạnh tranh chính là thay đổi tư duy.Từ việc nghĩ rằng học để biết, học để thi chuyển sang cách nghĩ học là để làm.
    Khi ta tư duy học để làm thì ta sẽ biết học trọng tâm vào cái gì. Cái gì xã hội thật sự cần. Ta sẽ biết được cái gì bắt buộc phải học, cái gì cần học, cái gì nên học. Khi đó ta sẽ tìm được điểm giao nhau giữa những cái ta học và những cái xã hội cần. Điều đó cũng giống như đường cung và cầu trong kinh tế học. Khi ta học đúng cái xã hội cần thì ta sẽ thành công. Khi tư duy học để làm, ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến việc trau dồi kỹ năng. Ví dụ như rất nhiều người cảm thấy lúng túng khi phải trình bày một đề tài hay một dự án. Công việc chuẩn bị rất công phu, đề án làm rất hoàn thiện nhưng không thể diễn tả hết được điểm tốt, điểm khác biệt của đề án và dẫn tới việc không thuyết phục được người khác ủng hộ đề án.
    Khi ta tư duy học để làm ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến kinh nghiệm thực tế thay vì lý thuyết đơn thuần. Các bạn sinh viên sẽ đi làm thêm để có được nhiều kinh nghiệm hơn, tự tin hơn, giao tiếp giỏi hơn.Và khi đó tự các bạn đã làm thu hẹp khoảng cách giữa những cái biết và những cái làm được.
    Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đấy, học để biết thì biết rất nhiều, học để thi thì kết quả thi sẽ tốt, học để làm thì sẽ có khả năng làm việc tốt, sẽ thích ứng nhanh với môi trường làm việc sau này.


    Theo internet.
    thay đổi nội dung bởi: tbd, 07-06-2009 lúc 04:13 AM

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts